Một năm trước, tôi hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, rời Cần Thơ lên Sài Gòn. Đây là nhật ký của tôi.
Ngày 1 – Tháng 1
Xe đò đến bến xe Miền Tây lúc 5 giờ sáng.
Trời còn tối, Sài Gòn còn chưa thức giấc. Tôi kéo vali đứng giữa bến xe đông đúc, không biết phải đi đâu. Trong túi có đúng một triệu đồng – tiền mẹ dúi cho trước lúc đi – và địa chỉ phòng trọ một bạn học cũ cho ở nhờ tạm vài ngày.
Lần đầu tiên trong đời, tôi hoàn toàn một mình.
Tôi gọi xe ôm công nghệ đến phòng trọ. Anh tài xế hỏi: "Em mới lên hả? Đi làm hay đi học?" Tôi nói: "Dạ, em mới ra trường, lên tìm việc."
Anh ấy nhìn tôi qua gương chiếu hậu, cười: "Sài Gòn khắc nghiệt lắm, nhưng cũng dễ thương. Cố gắng nhé em."
Tôi gật đầu, nhìn ra cửa kính xe. Thành phố đang thức dậy.
Ngày 15 – Tháng 1
Hôm nay tôi đi phỏng vấn lần thứ ba.
Hai lần trước, tôi bị từ chối. Lần đầu vì thiếu kinh nghiệm. Lần hai vì "hồ sơ chưa phù hợp" – một cách nói lịch sự của không đạt.
Lần này là một ngân hàng. Tôi mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, đi đôi giày cao gót duy nhất mà tôi có. Tay tôi run khi bước vào phòng phỏng vấn.
Ba người ngồi đối diện, mặt lạnh như tiền. Họ hỏi về chuyên ngành, về kế hoạch tương lai, về điểm mạnh điểm yếu. Tôi trả lời, cố gắng không run giọng.
Cuối cùng, người phỏng vấn chính hỏi: "Em có câu hỏi gì cho chúng tôi không?"
Tôi hít thở sâu: "Dạ, em muốn hỏi là điều gì khiến anh chị chọn làm việc ở đây?"
Họ nhìn nhau, hơi bất ngờ. Rồi một chị mỉm cười, bắt đầu trả lời.
Ba ngày sau, tôi nhận được email: "Chúng tôi rất vui được thông báo..."
Tôi đọc đi đọc lại ba lần, rồi khóc.
Ngày 30 – Tháng 1
Tôi dọn vào phòng trọ riêng.
12 mét vuông, không có cửa sổ, toilet chung với ba phòng khác. Tiền thuê 2 triệu một tháng, bằng gần một nửa lương thử việc của tôi.
Nhưng đây là nơi đầu tiên tôi thuê bằng tiền của chính mình.
Tôi dọn dẹp, trải chiếc chiếu mới mua ngoài chợ, đặt mấy bộ quần áo vào góc tủ nhỏ. Phòng trống, nhưng tôi cảm thấy đầy đủ.
Tối đó, tôi nằm một mình trong căn phòng nhỏ, nghe tiếng xe cộ ngoài đường, tiếng người nói chuyện ở phòng bên, tiếng quạt máy xình xịch. Khác hoàn toàn với sự yên tĩnh ở Cần Thơ.
Nhưng tôi không sợ. Tôi đang bắt đầu.
Ngày 60 – Tháng 3
Tháng đầu tiên nhận lương đầy đủ.
Tôi ngồi tính toán: tiền phòng, tiền điện nước, tiền ăn, tiền xe buýt đi làm. Còn lại một ít, tôi chia làm hai – một phần tiết kiệm, một phần gửi về cho mẹ.
Mẹ gọi điện: "Con giữ lấy mà tiêu, mẹ không cần."
Tôi nói: "Mẹ cầm đi, con tự lo được."
Đó là lần đầu tiên tôi gửi tiền về nhà. Số tiền không nhiều – chỉ vài trăm ngàn – nhưng với tôi, đó là cả một thành tựu.
Tối đó, tôi ăn cơm một mình trong phòng trọ, nhìn ra con hẻm nhỏ qua khung cửa. Bữa cơm đơn giản – cơm trắng, trứng chiên, rau luộc – nhưng ngon hơn bất kỳ bữa nào tôi từng ăn.
Vì tôi tự mua bằng tiền của mình.
Ngày 120 – Tháng 5
Tôi bị sốt.
Một mình, trong căn phòng trọ nhỏ, nhiệt độ lên 39 độ. Tôi nằm run rẩy trên chiếu, không có ai bên cạnh. Bình thường ở nhà, mỗi khi ốm, mẹ sẽ nấu cháo, cha sẽ đi mua thuốc, còn tôi chỉ cần nằm yên.
Giờ thì tôi phải tự lo tất cả.
Tôi gắng gượng ra ngoài mua thuốc và ít đồ ăn. Đường về phòng trọ chỉ có mấy trăm mét mà tôi đi như cả cây số. Về đến nơi, tôi uống thuốc, ăn qua loa gói mì tôm, rồi nằm vật ra ngủ.
Đêm đó, tôi mơ thấy mẹ. Mẹ ngồi bên giường, tay sờ trán tôi kiểm tra nhiệt độ. Tôi tỉnh dậy, phòng vẫn tối, chỉ có tiếng quạt máy chạy.
Nước mắt tôi chảy xuống gối.
Đó là lần đầu tiên ở Sài Gòn, tôi thực sự nhớ nhà.
Ngày 180 – Tháng 7
Sáu tháng ở Sài Gòn, tôi học được nhiều điều.
Học cách nấu ăn một mình – những món đơn giản như trứng chiên, canh rau, thịt kho. Không ngon bằng mẹ nấu, nhưng ăn được.
Học cách quản lý tiền – ghi chép từng khoản chi tiêu, biết khi nào nên tiết kiệm, khi nào có thể "chiêu đãi" bản thân một ly trà sữa.
Học cách sống một mình – không cô đơn, mà là tự lập. Biết tự giải quyết vấn đề, biết tự an ủi khi buồn, biết tự động viên khi mệt.
Và quan trọng nhất, tôi học được cách trân trọng những điều nhỏ bé. Một cuộc gọi từ mẹ. Một tin nhắn hỏi thăm từ bạn. Một ly cà phê cuối tuần. Một đêm ngủ ngon sau ngày làm việc vất vả.
Ngày 270 – Tháng 10
Hôm nay tôi hoàn thành mục tiêu tiết kiệm đầu tiên.
Số tiền đủ để gửi về giúp cha mẹ sửa lại tiệm tạp hóa – nơi mẹ đã ngồi bán hàng suốt mấy chục năm. Mái tôn đã cũ, cần thay. Quầy hàng đã mục, cần làm lại.
Tôi chuyển tiền về, không nói trước với mẹ. Tối đó, mẹ gọi điện, giọng nghẹn ngào: "Con kiếm tiền vất vả, sao gửi nhiều vậy?"
Tôi nói: "Con muốn vậy mà mẹ. Mẹ cứ sửa tiệm đi."
Mẹ im lặng một lúc, rồi nói: "Mẹ tự hào về con."
Bốn chữ đó, tôi sẽ nhớ mãi.
Ngày 330 – Tháng 11
Tôi có người yêu.
Anh ấy làm cùng ngân hàng, khác phòng ban. Chúng tôi gặp nhau ở căn-tin, rồi dần dần quen. Anh ấy không lãng mạn, không hoa mỹ, nhưng chân thành.
Lần đầu hẹn hò, anh ấy dẫn tôi đi ăn phở. Một quán nhỏ trong hẻm, bàn ghế nhựa, quạt máy chạy xình xịch. Tô phở 35 ngàn, thêm quẩy 5 ngàn.
"Xin lỗi, anh chưa có điều kiện đưa em đi đâu sang hơn," anh ấy nói, hơi ngại ngùng.
Tôi cười: "Em thích vậy. Phở ngon mà."
Anh ấy nhìn tôi, mắt sáng lên. Và tôi biết, mình đã gặp đúng người.
Ngày 365 – Tháng 12
Một năm.
Hôm nay, tôi hai mươi bốn tuổi. Đúng một năm kể từ ngày kéo chiếc vali xuống bến xe Miền Tây lúc 5 giờ sáng.
Một năm qua, tôi đã:
- Tìm được công việc ổn định
- Thuê được phòng trọ riêng (vẫn 12 mét vuông, nhưng giờ có cửa sổ)
- Gửi tiền về giúp cha mẹ sửa tiệm
- Tự lo được cuộc sống của mình
- Và có một người để yêu thương
Không phải thành tựu gì lớn lao. Nhưng với một cô gái hai mươi ba tuổi từ Cần Thơ, bước vào thành phố lớn với một triệu đồng trong túi – đó là cả một hành trình.
Tối nay, tôi ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn vẫn ồn ào, vẫn vội vã, vẫn khắc nghiệt theo cách của nó. Nhưng tôi đã quen.
Không, không chỉ quen. Tôi đã yêu nơi này.
Yêu những buổi sáng chen chúc trên xe buýt đi làm. Yêu những quán cà phê nhỏ trong hẻm. Yêu những cơn mưa chiều ập xuống không báo trước. Yêu cả những đêm khuya một mình trong phòng trọ, nghe tiếng thành phố thở.
Sài Gòn đã dạy tôi cách trưởng thành. Và tôi biết ơn vì điều đó.
Nếu bạn đang đứng trước một cuộc hành trình mới – dù là đi xa nhà, bắt đầu công việc mới, hay bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời – tôi muốn nói với bạn: Không sao đâu.
Sẽ có những ngày khó khăn. Sẽ có những đêm bạn khóc một mình. Sẽ có những lúc bạn muốn bỏ cuộc.
Nhưng cũng sẽ có những ngày bạn nhìn lại và tự hào về chính mình. Như tôi, hôm nay.
365 ngày. Một năm. Và tôi đã làm được.