Cuộc gặp lại sau bảy năm
Bảy năm không gặp, tôi lo rằng chúng tôi đã thành những người xa lạ. Nhưng khi Hùng đưa tay vỗ vai tôi và nói 'Ê, mày vẫn hay nhìn ra cửa sổ như hồi xưa,' tôi biết có những thứ thời gian không thể lấy đi.
Bảy năm không gặp, tôi lo rằng chúng tôi đã thành những người xa lạ. Nhưng khi Hùng đưa tay vỗ vai tôi và nói 'Ê, mày vẫn hay nhìn ra cửa sổ như hồi xưa,' tôi biết có những thứ thời gian không thể lấy đi.
Mười năm xa quê, tôi đã thiết kế hàng trăm công trình. Nhưng không một bản vẽ nào có thể tái hiện được ngôi nhà tuổi thơ trong ký ức tôi.
Tôi là đầu bếp, đã nấu hàng ngàn món ăn. Nhưng có một món tôi mãi không thể nấu giống – đó là món canh chua của ngoại.
Hai mươi chín tuổi, tôi nhận ra mình đã chạy suốt một thập kỷ mà không biết mình đang chạy đến đâu. Và bài học lớn nhất tôi học được là: đôi khi, tiến về phía trước có nghĩa là dừng lại.
Ai cũng nói tôi liều khi nghỉ việc để đi du lịch một mình. Nhưng đó là quyết định đúng đắn nhất đời tôi.
Tám năm làm điều dưỡng, tôi đã chứng kiến nhiều người ra đi. Nhưng đêm hôm đó, bà Tâm dạy tôi rằng cái chết đôi khi là một món quà.
Con gái yêu quý của mẹ, hôm nay con lên lớp 5 – lớp cuối cùng của cấp tiểu học. Mẹ muốn viết cho con vài dòng, về những điều mẹ học được từ con trong những năm qua.
Mười năm làm điều dưỡng, tôi học được rằng mỗi người ra đi đều mang theo những bữa cơm chưa kịp nấu, những cuộc gọi chưa kịp gọi, những lời yêu thương chưa kịp nói.
Trong căn bếp hiện đại với đầy đủ thiết bị, tôi vẫn tìm kiếm cái mùi khói bếp củi năm nào – mùi của tuổi thơ, của bà nội, của Huế.
Mười tám tuổi, tôi từ chối con đường cha mẹ vạch sẵn để theo đuổi kiến trúc. Chín năm sau, tôi vẫn tin đó là quyết định đúng đắn nhất đời mình.
Một năm trước, tôi rời Cần Thơ lên Sài Gòn với một chiếc vali và một triệu đồng trong túi. Đây là hành trình của tôi.
Nó đến không báo trước, ở lại không hứa hẹn, và ra đi không lời từ biệt. Nhưng chính vì vậy, nó đã dạy tôi điều quan trọng nhất về tình yêu thương.
Tôi ngồi giữa những chiếc thùng carton, nhìn quanh căn phòng trống trơn, và nhận ra rằng mình không chỉ đang rời đi một nơi ở, mà đang khép lại cả một chương đời.
Con đã lớn rồi bố ạ. Lớn đến mức hiểu rằng, những điều bố không nói ra mới là những điều bố yêu thương con nhiều nhất.
Tôi học cách chấp nhận cơn đau như một người bạn đồng hành bất đắc dĩ. Tôi không còn nhìn đồng hồ để tính toán pace nữa. Tôi chuyển sang lắng nghe cơ thể
Một phần trong tôi thèm sự an toàn, sự chắc chắn. Nhưng mỗi khi tôi thử tưởng tượng mình bước vào một cuộc sống hoàn toàn có thể dự đoán trước, tôi lại thấy thiếu đi một mảnh ghép của chính mình
Khủng hoảng không đến trong một ngày, nó đã đến trong thầm lặng, trong một khoảng thời gian dài đã qua, trong sự phớt lờ của tâm trí
Khi mọi dự định đổ vỡ, tôi đã chọn cách chạy ra giữa lòng thành phố để tìm một tấm bản đồ mới, thay vì ngồi lại mà khóc.
Gia đình không phải là một câu khẩu hiệu. Nó là sự gắn bó, là những ngày lười dọn dẹp, là những cuộc cãi vã nhỏ xíu
Tôi đã cố gắng thiết kế những giao diện sao cho thật tốt, nhưng lại thiết kế cuộc đời mình quá tệ
Tôi cố nhớ những khoảnh khắc của hai đứa, như người sợ đánh rơi viên ngọc quý cuối cùng còn sót lại
Không phải là sự giá buốt của thời tiết, mà là sự giá buốt của đời sống, của sự trưởng thành—khi ta phải học cách sống xa những điều từng thuộc về mình
Cái gì tự tay mình làm ra, dù không đẹp, cũng đáng quý. Khiếm khuyết ấy, đôi khi lại khiến nó trở nên đặc biệt, vì nó là duy nhất