Bản thân
Khi tôi học cách ngồi yên
Hai mươi chín tuổi, tôi nhận ra mình đã chạy suốt một thập kỷ mà không biết mình đang chạy đến đâu. Và bài học lớn nhất tôi học được là: đôi khi, tiến về phía trước có nghĩa là dừng lại.
2026-01-19
Hai mươi chín tuổi, tôi nhận ra mình đã chạy suốt một thập kỷ mà không biết mình đang chạy đến đâu. Và bài học lớn nhất tôi học được là: đôi khi, tiến về phía trước có nghĩa là dừng lại.
Một năm trước, tôi rời Cần Thơ lên Sài Gòn với một chiếc vali và một triệu đồng trong túi. Đây là hành trình của tôi.
Tôi ngồi giữa những chiếc thùng carton, nhìn quanh căn phòng trống trơn, và nhận ra rằng mình không chỉ đang rời đi một nơi ở, mà đang khép lại cả một chương đời.