Cuộc gặp lại sau bảy năm
Bảy năm không gặp, tôi lo rằng chúng tôi đã thành những người xa lạ. Nhưng khi Hùng đưa tay vỗ vai tôi và nói 'Ê, mày vẫn hay nhìn ra cửa sổ như hồi xưa,' tôi biết có những thứ thời gian không thể lấy đi.
Miền Sống là không gian cho những tâm hồn đồng điệu — những câu chuyện, suy ngẫm và khoảnh khắc nhỏ bé.
Khám phá Bài viếtMiền Sống là không gian dành cho những tâm hồn đồng điệu, nơi chúng ta cùng nhau chia sẻ những trải nghiệm, suy ngẫm và tìm thấy vẻ đẹp ẩn sau từng khoảnh khắc đời thường.
Đọc Thư Ngỏ của chúng tôi →Bảy năm không gặp, tôi lo rằng chúng tôi đã thành những người xa lạ. Nhưng khi Hùng đưa tay vỗ vai tôi và nói 'Ê, mày vẫn hay nhìn ra cửa sổ như hồi xưa,' tôi biết có những thứ thời gian không thể lấy đi.
Mười năm xa quê, tôi đã thiết kế hàng trăm công trình. Nhưng không một bản vẽ nào có thể tái hiện được ngôi nhà tuổi thơ trong ký ức tôi.
Tôi là đầu bếp, đã nấu hàng ngàn món ăn. Nhưng có một món tôi mãi không thể nấu giống – đó là món canh chua của ngoại.
Hai mươi chín tuổi, tôi nhận ra mình đã chạy suốt một thập kỷ mà không biết mình đang chạy đến đâu. Và bài học lớn nhất tôi học được là: đôi khi, tiến về phía trước có nghĩa là dừng lại.
Đăng ký nhận bài viết mới nhất và những câu chuyện ý nghĩa qua email.