Tối qua, tôi gặp lại Hùng và Phúc.
Bảy năm rồi, kể từ ngày tốt nghiệp đại học. Bảy năm – một con số nghe có vẻ không dài, nhưng đủ để thành phố này thay đổi, đủ để chúng tôi thay đổi, đủ để tôi không còn nhận ra quán cà phê góc phố ngày xưa chúng tôi hay ngồi.
Hùng giờ làm kỹ sư cầu đường ở Đà Nẵng. Phúc lấy vợ, có hai con, mở tiệm sửa điện thoại ở quê. Còn tôi, vẫn ở Hà Nội, vẫn đi làm mỗi ngày, vẫn hay ngồi một mình ở quán cà phê nhìn ra phố.
Nhận được tin nhắn Hùng trong nhóm chat cũ – cái nhóm mà cả năm mới có người nhắn một lần – tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì sắp được gặp lại. Lo vì không biết sau ngần ấy năm, chúng tôi còn gì để nói với nhau.
Những người bạn thời sinh viên
Hồi năm nhất đại học, ba đứa tôi ở chung phòng ký túc xá. Căn phòng nhỏ xíu, vừa đủ ba cái giường tầng, một bàn học chung, và cả đống quần áo bừa bộn. Hùng hay thức khuya chơi game, Phúc hay nói mớ, còn tôi hay mở nhạc acoustic rồi nằm nhìn trần nhà.
Chúng tôi khác nhau hoàn toàn. Hùng ồn ào, năng động, đi đâu cũng quen được người mới. Phúc hiền lành, chất phác, hay lo chuyện bao đồng cho cả phòng. Tôi thì trầm tính, hay suy nghĩ nhiều, đôi khi người ta tưởng tôi kiêu.
Nhưng có lẽ chính vì khác nhau, nên chúng tôi hợp nhau.
Tôi nhớ những đêm cả ba ngồi trên sân thượng ký túc xá, uống bia lon, nói chuyện đến khuya. Nói về tương lai, về giấc mơ, về những cô gái mà mỗi đứa đang thích. Nói cả về nỗi sợ – nỗi sợ thất bại, nỗi sợ không biết sau này sẽ ra sao.
Hồi đó, tương lai còn là một thứ xa xôi, mơ hồ, đầy hứa hẹn. Chúng tôi không biết rằng tương lai đến nhanh hơn mình tưởng.
Quán phở đầu ngõ
Chúng tôi hẹn gặp ở quán phở đầu ngõ – nơi ngày xưa ba đứa hay ăn sáng. Bất ngờ là quán vẫn còn, bà chủ vẫn còn, và vị phở vẫn y như ngày xưa.
Hùng đến trước. Anh chàng ngày nào gầy gò giờ đã đậm người, da ngăm hơn vì hay làm việc ngoài trời. Phúc đến sau, tóc thưa hơn, dáng người có phần mệt mỏi của một ông bố hai con.
Khoảnh khắc nhìn thấy nhau, chúng tôi đứng im mấy giây.
Rồi Hùng cười lớn: "Đm An, mày vẫn trắng như con gái!" Phúc ôm vai tôi, lắc lắc: "Ông này nhìn vẫn y như hồi xưa."
Tôi không biết nói gì. Chỉ cười, một nụ cười mà tôi không cười như vậy đã lâu.
Những câu chuyện sau bảy năm
Ngồi xuống, gọi ba tô phở tái – như ngày xưa – chúng tôi bắt đầu kể.
Hùng kể về những công trình anh tham gia, về những con đường miền núi mà anh góp phần xây nên. Giọng anh có chút tự hào, nhưng cũng có chút mệt mỏi. "Cực lắm mày ơi, nhưng mỗi lần nhìn con đường hoàn thành, thấy người dân đi lại dễ dàng hơn, tao thấy đáng."
Phúc kể về vợ con, về tiệm sửa điện thoại nhỏ mà anh tự mở. "Không giàu đâu, nhưng đủ sống. Quan trọng là tao được ở gần ba má, nhìn con lớn lên mỗi ngày." Anh lấy điện thoại khoe ảnh hai đứa nhỏ, mắt lấp lánh niềm vui giản dị.
Đến lượt tôi, tôi không biết kể gì. Công việc? Bình thường. Tình yêu? Chưa có. Cuộc sống? Cũng chỉ là những ngày trôi qua.
"Tao thấy mày viết blog hay lắm," Hùng nói. "Thi thoảng tao vẫn đọc."
Tôi ngạc nhiên. Không ngờ anh vẫn theo dõi những gì tôi viết.
"Viết tiếp đi," Phúc tiếp lời. "Mày có tài, đừng bỏ."
Đôi khi, những người bạn cũ nhìn thấy ở ta những điều mà chính ta đã quên mất.
Câu chuyện về Tuấn
Đến lúc trời sập tối, Hùng bỗng im lặng. Anh nhìn xuống tô phở đã nguội, rồi nói: "Tao hay nghĩ về Tuấn."
Tuấn. Cái tên khiến cả ba chúng tôi lặng đi.
Tuấn là bạn cùng phòng năm hai. Một đứa vui tính, hay hát karaoke trong phòng tắm, hay nấu mì gói cho cả bọn ăn khuya. Tuấn mất trong một vụ tai nạn giao thông năm chúng tôi hai mươi hai tuổi. Đột ngột. Không kịp nói lời tạm biệt.
"Bảy năm rồi," Phúc nói khẽ. "Nhanh quá."
Tôi nhớ ngày đưa tang Tuấn. Trời mưa rất to. Ba má Tuấn khóc ngất. Còn chúng tôi đứng đó, không tin được rằng thằng bạn vừa hôm qua còn gọi điện rủ đi nhậu, hôm nay đã không còn nữa.
Sau ngày đó, mỗi đứa một nơi. Có lẽ vì quá đau, nên chúng tôi tránh gặp nhau. Gặp nhau là nhớ đến Tuấn, nhớ đến những gì đã mất.
"Tao nghĩ Tuấn sẽ vui nếu thấy tụi mình hôm nay," Hùng nói. "Nó hay nói, sau này có gia đình rồi đừng quên nhau."
Những thứ thời gian không lấy đi được
Chúng tôi ngồi đến gần mười một giờ đêm. Nói đủ thứ chuyện – chuyện công việc, chuyện gia đình, chuyện ngày xưa, chuyện bây giờ. Có lúc cười to, có lúc im lặng, có lúc mắt ai cũng hơi đỏ.
Trước khi chia tay, Hùng đưa tay vỗ vai tôi và nói: "Ê, mày vẫn hay nhìn ra cửa sổ như hồi xưa."
Tôi giật mình. Đúng là suốt buổi tối, tôi hay nhìn ra ngoài – một thói quen cũ mà tôi tưởng đã quên.
Hóa ra có những thứ không thay đổi. Dù bảy năm, mười năm, hay bao nhiêu năm đi nữa.
Tình bạn không phải là thứ ta phải duy trì mỗi ngày. Tình bạn thật sự là khi gặp lại, dù bao lâu, vẫn thấy như chưa hề xa cách.
Trên đường về
Tôi đi bộ về nhà trong đêm khuya. Hà Nội tháng Một lạnh, gió thổi vào mặt buốt rát. Nhưng trong lòng tôi ấm.
Tôi nghĩ về Hùng, về Phúc, về Tuấn. Nghĩ về những năm tháng sinh viên đã xa. Nghĩ về việc chúng tôi đã trưởng thành như thế nào – mỗi người một con đường, mỗi người một câu chuyện.
Cuộc sống đã lấy đi của chúng tôi nhiều thứ. Tuổi trẻ. Sự ngây thơ. Cả một người bạn. Nhưng cuộc sống cũng cho chúng tôi những thứ khác. Sự trưởng thành. Những trải nghiệm. Và niềm tin rằng dù thế nào, vẫn còn những người bạn sẵn sàng ngồi xuống nghe ta kể chuyện.
Về đến nhà, tôi mở điện thoại, nhắn vào nhóm chat: "Hẹn gặp lại, đừng để bảy năm nữa."
Hùng rep ngay: "Lần sau tao ra Hà Nội, ở nhà mày nhé."
Phúc gửi sticker cái mặt cười.
Tôi nhìn màn hình, mỉm cười. Có lẽ đây là điều tôi cần – không phải những cuộc trò chuyện mỗi ngày, mà là biết rằng ở đâu đó, vẫn có những người bạn đang nghĩ về mình.
Bảy năm trước, chúng tôi là những sinh viên mơ mộng. Bảy năm sau, chúng tôi là những người lớn với gánh nặng riêng. Nhưng khi ngồi bên nhau, chúng tôi vẫn là ba thằng bạn ngày xưa – trêu nhau, cười với nhau, và im lặng bên nhau khi cần.
Có lẽ đó là tình bạn. Không phải sự hoàn hảo. Không phải sự liên tục. Mà là sự vẫn còn đó, dù thời gian có trôi qua.