Căn phòng trọ mười tám mét vuông. Bốn năm. Một nghìn bốn trăm sáu mươi ngày. Vô số đêm thức trắng. Và đêm nay là đêm cuối cùng.
Tôi ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào bức tường đã bạc màu, nhìn quanh căn phòng giờ đây trống trơn. Những chiếc thùng carton xếp chồng lên nhau ở góc, chờ xe tải đến vào sáng mai. Chiếc quạt trần vẫn quay đều đều, phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc mà tôi đã nghe hàng ngàn lần nhưng chưa bao giờ thấy phiền. Giờ thì tôi sẽ nhớ cả tiếng kẽo kẹt ấy.
Bốn năm trước, tôi dọn đến đây với một chiếc vali và một trái tim đầy hoài bão. Hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp, vừa được nhận vào tòa soạn đầu tiên. Căn phòng này là nơi đầu tiên tôi thuê bằng tiền tự kiếm được. Tôi còn nhớ cảm giác khi lần đầu bước vào – tường loang lổ, sàn gạch cũ kỹ, cửa sổ nhìn ra một con hẻm nhỏ đầy dây điện chằng chịt. Nhưng tôi yêu nó ngay lập tức. Vì nó là của tôi. Một góc nhỏ giữa Sài Gòn khổng lồ này, hoàn toàn thuộc về tôi.
Tôi nhìn lên trần nhà, nơi có một vết ố nước hình giọt lệ. Vết ố ấy xuất hiện sau trận mưa lớn năm thứ hai tôi ở đây. Cũng là đêm anh đến, ướt sũng, đứng trước cửa với đôi mắt đỏ hoe. "Anh xin lỗi," anh nói. Tôi không trả lời, chỉ mở cửa cho anh vào. Chúng tôi ngồi im lặng cả đêm, nghe tiếng mưa rơi, nghe tiếng nước nhỏ giọt từ trần xuống chiếc xô nhựa. Sáng hôm sau, anh đi. Và không bao giờ quay lại nữa.
Vết ố nước vẫn còn đó. Tôi đã không bao giờ nhờ chủ nhà sửa. Có lẽ vì tôi muốn giữ lại một dấu vết, dù đau. Để nhắc mình rằng, từng có một người đã đến đây, đã ngồi ở góc kia, đã cười đã khóc đã yêu thương trong căn phòng này. Và rồi đã rời đi, như tất cả mọi thứ trên đời này.
Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Con hẻm lúc này vắng tanh. Đã gần hai giờ sáng. Ánh đèn vàng từ cột điện hắt vào, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng quen thuộc. Bao nhiêu đêm tôi đã ngồi đây, nhìn ra con hẻm, gõ những bài báo đầu tiên trong đời? Bao nhiêu bình minh tôi đã đón bằng đôi mắt thâm quầng và một tách cà phê nguội ngắt? Bao nhiêu lần tôi đã khóc một mình ở góc phòng này, khi bài viết bị từ chối, khi deadline dồn dập, khi cảm thấy cô đơn đến nghẹt thở giữa thành phố tám triệu người?
Nhưng cũng chính căn phòng này đã chứng kiến tôi lớn lên. Từ một cô phóng viên thực tập rụt rè, tôi đã trở thành một cây bút có tiếng nói riêng. Từ một đứa con gái hay khóc mỗi khi bị sếp mắng, tôi đã học cách nuốt nước mắt và biến tủi hờn thành động lực. Bốn bức tường này đã ôm lấy tôi trong những đêm tôi gục ngã, và cũng đã chứng kiến tôi đứng dậy, từng lần từng lần một.
Tôi nhớ cái đêm xuất bản tập bút ký đầu tay. Tôi ngồi một mình trong phòng, ôm cuốn sách còn thơm mùi mực in, và khóc. Không phải vì buồn, mà vì không thể tin được mình đã làm được điều đó. Cuốn sách ấy được viết ngay tại chiếc bàn gỗ nhỏ kê ở góc phòng – chiếc bàn giờ đã được dọn đi, chỉ còn lại một khoảng trống và những vết xước trên sàn.
Sáng mai, tôi sẽ chuyển đến một căn hộ mới. Rộng hơn, đẹp hơn, có ban công nhìn ra thành phố. Tôi đã ao ước điều đó suốt bốn năm qua. Nhưng đêm nay, ngồi đây, tôi chỉ thấy lưu luyến.
Người ta nói, nhà không chỉ là bốn bức tường. Nhà là nơi chứa đựng những ký ức, những yêu thương, những trưởng thành. Căn phòng trọ này đã là nhà của tôi. Nó đã cho tôi một nơi để trở về sau những ngày dài rong ruổi khắp thành phố. Nó đã cho tôi sự riêng tư để khóc khi cần khóc, để viết khi cần viết, để chữa lành khi cần chữa lành.
Tôi rút điện thoại, mở camera, chụp một tấm ảnh căn phòng trống. Ánh flash lóe lên trong đêm. Tấm ảnh không đẹp – chỉ là một căn phòng trống với những bức tường loang lổ. Nhưng với tôi, nó là tất cả.
Tôi tắt đèn, nằm xuống sàn nhà lạnh. Lần cuối cùng ngủ ở đây. Tiếng quạt trần kẽo kẹt ru tôi vào giấc. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn thức, vẫn thở, vẫn sống.
Cảm ơn nhé, căn phòng nhỏ của tôi. Cảm ơn vì đã là nhà.
Mai tôi sẽ bước đi. Nhưng một phần của tôi sẽ mãi ở lại đây, trong mười tám mét vuông này, trong bốn bức tường cũ kỹ này, trong vết ố nước hình giọt lệ trên trần nhà kia.
Và tôi biết, dù đi đâu, dù ở đâu, tôi sẽ luôn nhớ về nơi này. Nơi tôi đã học cách lớn lên. Nơi tôi đã học cách yêu thương và mất mát. Nơi tôi đã trở thành chính mình.