Hà Nội, một đêm cuối tháng 8
Con gái yêu quý của mẹ,
Khi mẹ viết những dòng này, con đang ngủ say trong phòng bên cạnh. Ngày mai là ngày khai giảng, con sẽ bước vào lớp 5 – năm cuối cùng của cấp tiểu học. Cái cặp sách mới đã được chuẩn bị từ chiều, đôi giày trắng đã được đánh bóng, và con đã thử đi thử lại bộ đồng phục ít nhất ba lần trước khi chịu đi ngủ.
Mẹ nhìn con lớn lên từng ngày mà đôi khi không kịp nhận ra. Mới ngày nào con còn bé xíu, nằm gọn trong vòng tay mẹ, khóc đòi bú đêm. Vậy mà giờ đây, con đã mười tuổi, cao đến vai mẹ, biết tự buộc tóc, biết tự chuẩn bị bữa sáng đơn giản.
Mẹ muốn viết cho con vài dòng, không phải để dạy bảo, mà để chia sẻ những điều mẹ học được – từ việc làm mẹ, từ việc nhìn con lớn lên.
Con dạy mẹ về sự kiên nhẫn
Mẹ vốn là người hay vội. Trước khi có con, mẹ làm mọi thứ rất nhanh – ăn nhanh, đi nhanh, nói nhanh. Nhưng con thì khác. Con chậm rãi với mọi thứ. Con có thể ngồi hàng giờ nhìn một con kiến bò, có thể mất cả buổi chiều để vẽ một bức tranh, có thể hỏi mẹ "Tại sao?" mười lần cho một câu trả lời.
Những năm đầu, mẹ hay sốt ruột. "Nhanh lên con!" – mẹ nói câu đó nhiều đến nỗi tự mình cũng thấy mệt. Nhưng rồi mẹ nhận ra, sự chậm rãi của con không phải là nhược điểm. Đó là cách con quan sát thế giới, là cách con học hỏi, là cách con yêu thương mọi thứ xung quanh.
Giờ thì mẹ biết chờ đợi. Biết ngồi xuống cùng con nhìn con kiến bò. Biết im lặng khi con vẽ tranh. Biết trả lời "Tại sao?" mười lần mà không hề bực mình.
Con dạy mẹ rằng, không phải lúc nào nhanh cũng là tốt.
Con dạy mẹ về sự chân thành
Trẻ con không biết giả vờ. Khi con vui, con cười to. Khi con buồn, con khóc. Khi con giận, con nói thẳng: "Con ghét mẹ!" rồi năm phút sau lại ôm mẹ: "Con xin lỗi, con yêu mẹ."
Người lớn chúng ta đôi khi quên mất cách bày tỏ cảm xúc như vậy. Chúng ta giấu nỗi buồn, che đậy sự tức giận, ngại ngùng khi nói yêu thương. Chúng ta nghĩ rằng như vậy mới là trưởng thành.
Nhưng nhìn con, mẹ tự hỏi: Có phải chúng ta đã đánh mất điều gì đó quan trọng trên đường lớn lên?
Con dạy mẹ rằng, nói "Con yêu mẹ" không cần lý do, không cần dịp đặc biệt. Nói yêu thương, khi còn có thể.
Con dạy mẹ về sự tha thứ
Năm con bốn tuổi, có lần mẹ mắng con rất nặng vì con làm vỡ bình hoa. Mẹ nói những lời mà sau này nghĩ lại, mẹ rất hối hận. Con khóc, chạy vào phòng đóng cửa lại.
Mẹ đứng ngoài cửa, không biết phải làm gì. Mẹ sợ con giận mẹ lâu, sợ con không còn tin tưởng mẹ nữa.
Nhưng chỉ mười phút sau, con mở cửa, mắt còn đỏ, tay cầm con gấu bông, nói: "Mẹ ơi, con đói bụng."
Vậy thôi. Con tha thứ cho mẹ dễ dàng như vậy. Không cần mẹ xin lỗi nhiều lần, không cần mẹ giải thích, không cần mẹ hứa hẹn gì. Con tha thứ vì con yêu mẹ, và với con, yêu thương lớn hơn mọi lỗi lầm.
Mẹ học được từ con rằng, tha thứ không phải là quên đi, mà là chọn yêu thương hơn là giữ giận.
Những điều mẹ muốn nói với con
Con gái à, cuộc sống phía trước sẽ không phải lúc nào cũng dễ dàng. Con sẽ gặp những người không tốt với con, sẽ có những lúc con thất bại, sẽ có những ngày con cảm thấy cô đơn dù xung quanh đầy người.
Nhưng mẹ muốn con nhớ:
Con không cần phải hoàn hảo. Điểm 10 không quan trọng bằng việc con hiểu bài. Giải thưởng không quan trọng bằng việc con nỗ lực hết mình. Mẹ yêu con không phải vì con giỏi giang, mà vì con là con.
Con có quyền nói "Không." Nếu ai đó bắt con làm điều con không muốn, con có quyền từ chối. Nếu ai đó khiến con cảm thấy không thoải mái, con có quyền rời đi. Sự lịch sự không có nghĩa là phải chịu đựng mọi thứ.
Con có quyền khóc. Khóc không phải là yếu đuối. Khóc là cách con giải tỏa cảm xúc. Mẹ – một người lớn ba mươi sáu tuổi – vẫn khóc khi buồn, và điều đó hoàn toàn bình thường.
Con có quyền thay đổi. Năm nay con thích màu hồng, năm sau con có thể thích màu xanh. Năm nay con muốn làm bác sĩ, năm sau con có thể muốn làm họa sĩ. Đừng sợ thay đổi. Con đang lớn, và thay đổi là một phần của việc lớn lên.
Và mẹ muốn xin lỗi con
Xin lỗi vì những lần mẹ quá mệt sau ngày dạy học, không đủ kiên nhẫn nghe con kể chuyện trường lớp.
Xin lỗi vì những lần mẹ bận chấm bài, bảo con "Đợi mẹ chút" rồi để con đợi quá lâu.
Xin lỗi vì những lần mẹ so sánh con với các bạn khác, dù mẹ biết điều đó khiến con tổn thương.
Mẹ không phải là người mẹ hoàn hảo. Mẹ cũng đang học làm mẹ, từng ngày, từng chút một. Và người thầy lớn nhất của mẹ chính là con.
Cuối cùng
Ngày mai con lên lớp 5. Một năm nữa, con sẽ rời trường tiểu học, bước vào cấp hai – một thế giới mới với nhiều thử thách mới. Mẹ không biết con sẽ gặp những gì ở phía trước, nhưng mẹ tin con sẽ ổn.
Vì con là đứa trẻ biết quan sát. Biết đặt câu hỏi. Biết yêu thương. Biết tha thứ.
Và quan trọng nhất, con biết rằng dù có chuyện gì xảy ra, mẹ luôn ở đây. Bố luôn ở đây. Gia đình luôn là nơi con có thể quay về.
Mẹ yêu con, con gái nhỏ của mẹ. Dù con có lớn bao nhiêu, với mẹ, con vẫn mãi là cô bé nằm gọn trong vòng tay mẹ đêm đầu tiên ở bệnh viện, nhỏ xíu, ấm áp, và đẹp đẽ vô cùng.
Chúc con có một năm học thật vui, thật nhiều kỷ niệm đẹp.
Yêu con nhiều,
Mẹ
P.S: Mẹ đã để sẵn hộp sữa và bánh quy trong cặp của con. Nhớ ăn sáng đầy đủ nhé!