Miền Sống

Bức thư gửi bố khi con đã lớn

2025-12-10Gia đình
Bức thư gửi bố khi con đã lớn
Con đã lớn rồi bố ạ. Lớn đến mức hiểu rằng, những điều bố không nói ra mới là những điều bố yêu thương con nhiều nhất.

Bố ơi,

Con viết thư này lúc nửa đêm, khi Hà Nội đang mưa. Tiếng mưa rơi trên mái tôn căn phòng trọ nghe giống hệt tiếng mưa rơi trên mái nhà mình ngày xưa. Con nhớ nhà. Và con nhớ bố.

Con nhớ đôi bàn tay bố. Đôi bàn tay chai sạn vì cầm cuốc, vì vác những bao cam nặng trĩu mỗi mùa thu hoạch. Hồi nhỏ, con từng xấu hổ vì đôi tay ấy. Mỗi lần bố đưa con đến trường, con không dám nắm tay bố trước mặt bạn bè. Con sợ họ thấy những vết nứt nẻ, những móng tay ố vàng vì đất. Giờ nghĩ lại, con thấy mình thật tệ. Đôi tay ấy đã làm việc không ngừng nghỉ để con có tiền học thêm, để con có chiếc xe đạp mới đi thi đại học, để con có thể ngồi đây, trong căn phòng nhỏ giữa thủ đô, gõ những dòng chữ này.

Bố không bao giờ nói yêu con. Đàn ông miền núi mình là vậy, phải không bố? Tình thương giấu kín trong từng hành động nhỏ. Con nhớ những đêm bố thức khuya soi đèn pin ra vườn kiểm tra xem sương muối có hại cam không. Con nhớ bố lặng lẽ nhét thêm tiền vào ba lô con mỗi lần con trở lại thành phố, rồi quay đi như thể không có chuyện gì. Con nhớ ánh mắt bố khi tiễn con lên xe khách, đứng mãi ở bến cho đến khi xe khuất hẳn. Mẹ kể lại, bố đứng đó thêm mười phút nữa, dù xe đã đi rồi.

Năm con mười bảy tuổi, con đỗ học bổng lên thành phố. Đêm trước ngày đi, bố ngồi ngoài hiên uống trà một mình. Con ra ngồi cạnh, hai bố con im lặng rất lâu. Rồi bố nói, giọng khàn khàn: "Lên trên đó, nhớ ăn uống đầy đủ. Đừng tiết kiệm quá." Chỉ vậy thôi. Nhưng con hiểu, đó là cách bố nói "Bố lo cho con" mà không cần thốt ra ba chữ ấy.

Những năm đầu xa nhà, con chật vật lắm. Thành phố ồn ào, người ta sống nhanh và nói nhiều. Con nhớ sự tĩnh lặng của rừng, nhớ tiếng suối chảy sau nhà, nhớ mùi khói bếp mỗi sớm mai. Con gọi điện về, cố tỏ ra vui vẻ để bố mẹ yên tâm. Nhưng có lần, con không giấu được. Con khóc qua điện thoại. Bố im lặng nghe, rồi nói: "Khó khăn thì về. Nhà lúc nào cũng có chỗ cho con." Câu nói đơn giản ấy như một cái ôm vô hình. Con không về, nhưng con có thêm sức mạnh để ở lại.

Con hai mươi hai tuổi, bạn thân con mất trong một vụ tai nạn. Con suy sụp. Con không thiết ăn uống, không thiết làm việc. Bố bắt xe xuống Hà Nội thăm con. Bố không nói gì nhiều, chỉ dẫn con đi ăn phở, rồi hai bố con đi bộ quanh Hồ Gươm. Bố kể về ông nội, về những mất mát ông từng trải qua trong chiến tranh, về cách ông đứng dậy và tiếp tục sống. Bố không khuyên con phải mạnh mẽ. Bố chỉ kể chuyện. Và con hiểu.

Giờ con đã hai mươi chín tuổi. Con có công việc ổn định, có căn phòng nhỏ của riêng mình, có những đồng nghiệp tốt. Con đã đi qua nhiều thứ – những dự án thất bại, những mối quan hệ tan vỡ, những đêm tự hỏi mình đang sống vì điều gì. Nhưng mỗi lần như vậy, con lại nghĩ về bố. Về cách bố âm thầm chịu đựng, về cách bố không bao giờ than vãn dù vụ cam thất bát, dù trời rét căm căm vẫn phải ra đồng. Bố dạy con sự kiên nhẫn không phải bằng lời nói, mà bằng chính cuộc đời mình.

Có những điều con muốn nói với bố mà chưa bao giờ nói được.

Con muốn nói rằng con tự hào vì là con của bố. Tự hào vì đôi bàn tay chai sạn ấy. Tự hào vì người đàn ông ít nói, lầm lì, nhưng yêu thương gia đình hơn cả bản thân mình.

Con muốn nói rằng con xin lỗi. Xin lỗi vì những lần con cáu gắt khi bố gọi điện hỏi thăm lúc con đang bận. Xin lỗi vì con không về nhà thường xuyên như con nên làm. Xin lỗi vì con đã từng xấu hổ, dù chỉ một khoảnh khắc, về xuất thân của mình.

Và con muốn nói rằng con yêu bố. Yêu theo cách của con – cũng vụng về và ít lời như bố vậy.

Cuối tuần này con sẽ về nhà. Con sẽ ngồi uống trà với bố ngoài hiên, nhìn sương mù buông xuống thung lũng. Con sẽ không nói gì nhiều đâu. Nhưng con sẽ nắm tay bố. Nắm thật chặt đôi bàn tay chai sạn ấy. Và con hy vọng bố hiểu, đó là cách con nói "Con yêu bố" mà không cần thốt ra ba chữ ấy.

Con của bố,
An

Tái bút: Mẹ bảo vườn cam năm nay được mùa. Con mừng lắm. Bố nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức nha.